Tôm, cá hấp nguyên con, gà chặt... là những món ngon nhưng đôi lúc làm thực khách lúng túng trên bàn tiệc.
Tôi đã nhiều lần dự tiệc ở nhà hàng đến những buổi đãi khách tại tư gia. Gần như mặc định,trong thực đơn luôn có một hai món liên quan đến tôm. Nhưng thay vì là điểm nhấn tinh tế,những con tôm còn nguyên vỏ,nguyên chân,chưa rút chỉ... lại khiến không ít người rơi vào tình huống khó xử.
Tội nghiệp con tôm - một thực phẩm không rẻ tiền nhưng khi xuất hiện trên bàn tiệc mà chưa được sơ chế kỹ,nó vô tình trở thành phép thử sự khéo léo tinh tế và đôi khi là nguồn cơn của sự kém duyên.
Hãy thử nhìn quanh một bàn tiệc bất kỳ,chúng ta sẽ thấy những cô gái làm tóc cầu kỳ,sơn móng tay cẩn thận. Những người mặc áo dài sáng màu,váy trắng. Khi món tôm được dọn ra,họ lúng túng: Dùng tay thì sợ mất vệ sinh,dùng dao nĩa thì bất tiện.
Còn lại phần đông thực khách cả nam lẫn nữ vẫn chọn cách đơn giản nhất: Dùng tay không bóc vỏ. Những ngón tay dính nước gia vị,mùi tanh,được lau tay vội vã bằng khăn giấy ướt,tất cả làm mất đi sự thanh lịch vốn có.
Không ít bữa tiệc còn xuất hiện những món ăn tưởng như hấp dẫn nhưng lại thiếu sự chuẩn bị tinh tế. Món cá hấp nguyên con còn nhiều xương nhỏ,thực khách vừa ăn vừa dè chừng. Chưa kể món gà luộc khi chặt đi kèm là những mảnh xương bị vỡ sắc nhọn.
Sẵn tiện,tôi muốn nói thêm về việc ăn uống vội vàng,thiếu ý tứ. Nhai phát ra tiếng lớn,nói chuyện khi đang nhai. Những điều tưởng nhỏ nhặt nhưng lại phản ánh rõ cách một người ứng xử nơi công cộng.
Tôi nghĩ đây là những câu chuyện về văn hóa. Khi chúng ta bắt đầu quan tâm đến cảm nhận của người khác trong từng chi tiết nhỏ,từ món ăn đến hành vi của người dùng bữa,thì bàn tiệc không chỉ là nơi ăn uống,mà còn là nơi thể hiện một xã hội văn minh hơn.
KM
