Bí mật vùng đất sản sinh những người cao nhất Trung Quốc
Nhờ nguồn dinh dưỡng dồi dào cùng yếu tố gene vượt trội,người Sơn Đông sở hữu vóc dáng cao lớn nhất Trung Quốc,song đà tăng trưởng đang dần chạm trần do đã tiệm cận giới hạn sinh học.Trong tâm thức của người dân Trung Quốc,Sơn Đông từ lâu đã là vùng đất của những "người khổng lồ". Sự vượt trội về vóc dáng của cư dân tỉnh ven biển này không phải là một huyền thoại dân gian mà được minh chứng bằng những số liệu nhân trắc học cụ thể và sự ưu tiên trong lịch sử tuyển quân. Tuy nhiên,khi thế hệ trẻ trên khắp đất nước tỷ dân đang trải qua một cuộc bùng nổ về thể chất,câu hỏi đặt ra là liệu chiều cao của người Sơn Đông có tiếp tục duy trì vị thế độc tôn,hay họ đã chạm tới ngưỡng giới hạn của tạo hóa.Tỉnh Sơn Đông được ví như vựa thực phẩm của Trung Quốc với nguồn cung nông sản,hải sản và gia súc dồi dào. Sự trù phú về dinh dưỡng này đã loại bỏ gần như hoàn toàn tình trạng suy dinh dưỡng,tạo nền tảng vững chắc cho sự phát triển thể chất của người dân bản địa.Theo dữ liệu từ Tạp chí Chăm sóc Sức khỏe Trẻ em Trung Quốc năm 2017,nam sinh 18 tuổi gốc Sơn Đông sở hữu chiều cao trung bình từ 174,5 đến gần 176 cm,trong khi nữ sinh dao động từ 162,5 đến 164 cm. Con số này cao hơn mặt bằng chung toàn quốc khoảng 4 cm đối với giới trẻ và từ 5 đến 6 cm đối với thế hệ trung niên. Đặc biệt,tại Đại học Nông nghiệp Thanh Đảo,nam sinh ghi nhận mức chiều cao ấn tượng là 176,75 cm.

Học sinh được đo chiều cao trong ngày đầu nhập học tại một trường tiểu học ở Kim Hoa,tỉnh Triết Giang,Trung Quốc. Ảnh: China DailyDù vẫn giữ vị trí dẫn đầu,tốc độ tăng trưởng của người Sơn Đông hiện đang chậm lại so với phần còn lại của đất nước. Đây là một nghịch lý sinh học thú vị vì các thế hệ trước tại Sơn Đông vốn đã được hưởng chế độ dinh dưỡng tốt,tiềm năng chiều cao của họ đã được khai thác gần hết.Ngược lại,thanh niên ở các tỉnh khác đang trải qua giai đoạn "đuổi kịp" mạnh mẽ,thu hẹp khoảng cách nhờ sự cải thiện đột ngột trong khẩu phần ăn hàng ngày. Hiện nay,một thanh niên cao 175 cm tại Sơn Đông chỉ được xếp vào nhóm dưới trung bình,phản ánh sự khắt khe trong tiêu chuẩn vóc dáng tại địa phương này.Hiện tượng này được các nhà khoa học giải thích qua quy luật hồi quy về mức trung bình. Khi nguồn dinh dưỡng đạt đến mức tối ưu,chiều cao của con người sẽ không tăng thêm mà dần ổn định hoặc thậm chí giảm nhẹ để cân bằng với mã di truyền.Số liệu thực tế cho thấy nam giới Nhật Bản đã dừng lại ở mốc 172 cm,trong khi nam giới Mỹ và Nam Âu lần lượt bình ổn tại mức 176 cm và 177 cm. Di truyền đóng vai trò là "trần nhà",và dinh dưỡng chỉ là công cụ để đưa con người tiệm cận giới hạn đó.Sự khác biệt này thể hiện rõ khi so sánh nam giới bộ tộc Dinka ở Nam Sudan,những người có thể cao 180 cm dù thiếu thốn,với người Philippines vốn hiếm khi vượt qua mốc 165 cm dù có chế độ ăn đầy đủ.Tại Trung Quốc,những cá nhân cao nhất tập trung chủ yếu ở bán đảo Kiều Đông và vùng Kiều Liêu. Lịch sử ghi nhận vóc dáng vạm vỡ của người Uy Hải Vệ từng là tiêu chuẩn vàng để cảnh sát Hong Kong tuyển chọn nhân sự.Tuy nhiên,dữ liệu hơn một thập kỷ qua cho thấy chiều cao nam giới vùng Kiều Liêu đã giậm chân tại chỗ ở ngưỡng 176 đến 177 cm. Đây là tín hiệu rõ ràng cho thấy họ đã tiến sát giới hạn sinh học tối đa của chủng tộc.Các chuyên gia dự báo về một sự phân hóa chiều cao ổn định trên bản đồ Trung Quốc trong tương lai gần. Theo đó,nam giới vùng ven biển Sơn Đông và nam Liêu Ninh sẽ duy trì mức 178 cm,vùng hạ lưu sông Dương Tử đạt 175 cm,và các khu vực miền Nam,Tây Nam sẽ dừng ở mức 173 cm.Cuộc cách mạng thể chất của Trung Quốc,dù diễn ra với tốc độ thần tốc trong vài thập kỷ so với cả thế kỷ của Âu Mỹ,cuối cùng cũng sẽ phải tuân theo sự điều tiết của gene. Những bước chân dài của người Sơn Đông có thể vẫn sẽ dẫn đầu,nhưng khoảng cách với phần còn lại sẽ không còn là một vực thẳm ngăn cách khi mọi cá nhân đều đã khai thác hết "bữa tiệc sinh học" của mình,HK01 nhận định.
Bình Minh (Theo HK01)