Khi nhìn sang những người cùng độ tuổi nhưng giữ được phong độ, tôi thấy ghen tỵ và hối hận.
Kỷ niệm 20 năm ngày cưới,vợ chồng tôi mon men đi chụp ảnh kỷ niệm tại một studio của người quen. Sau khi nhận về tấm ảnh đã "photoshop hư hết vài con chuột máy tính",tấm ảnh kỷ niệm trong long lanh. Nhưng khi đem treo cạnh tấm ảnh cưới,tôi không còn nhận ra tôi nữa.
Ở độ tuổi U50,thời gian trôi qua,tất nhiên là tôi trông già hơn xưa,nhưng mái đầu hói do tóc lởm chởm vài cọng "trông phát chán". Chiều cao không biết có lùn đi hay không nhưng trực quan nhìn vào thì thấy bề ngang to ra - bụng bia.
Thời gian thật tàn nhẫn vì làm vạn vật đổi thay. Con người,tất nhiên phải già đi rồi,nhưng đằng đẵng năm tháng trôi qua,ngoại hình thay đổi là điều khách quan phải chấp nhận. Nhưng điều gì thế này? Tướng tá phát phì,bụng to sau những ngày tháng ăn nhậu,lười tập thể dục,tôi còn biết phải biện hộ gì nữa?
Tóc rụng,tóc hói có thể là do gen. Nhưng ai bảo chúng không bị bia rượu,thuốc lá làm "chất xúc tác" đẩy nhanh tiến trình?
Hội bạn của tôi,khi bước vào độ tuổi này,hầu như ai cũng rơi vào một hoặc cả hai tình trạng trên. Đến nỗi chúng tôi than thở với nhau tóc rụng,bụng bia đúng là combo hủy diệt nhan sắc đàn ông Việt độ tuổi 40 trở đi.
Điều đáng nói là trong công ty của tôi,vài thằng em mới 25-30 tuổi cũng đang đau khổ vì tóc rụng. "Tóc rụng từng mảng mỗi lần tắm","Em phải dọn lỗ thoát nước nhà tắm mỗi ngày vì tóc rụng"... tôi gặp hàng tá thời than vãn như vậy,và chỉ các em ăn hà thủ ô,xài tinh dầu bưởi chống rụng tóc để cứu vãn mái tóc (dù chúng vô dụng với tôi,nhưng biết đâu lại hợp cơ địa với ai đó).
Ở một góc độ nào đó,chúng ta chấp nhận chuyện đàn ông trung niên xuống sắc như một lẽ tự nhiên,đến mức quên mất rằng rất nhiều trong số đó hoàn toàn có thể kiểm soát được.
Tóc rụng có thể là do di truyền,nhưng việc thiếu ngủ,stress kéo dài,bia rượu,thuốc lá - tất cả đều là những chất xúc tác khiến quá trình đó đến sớm hơn và nặng hơn. Bụng bia cũng vậy,không phải tự nhiên mà có. Nó là kết quả của năng lượng nạp vào nhiều hơn tiêu hao trong một thời gian dài,cộng thêm việc cơ thể ngày càng ít vận động.
Đến khi rơi vào tình trạng này,tôi mới phát hiện nhiều đàn ông sẵn sàng chi tiền triệu cho thực phẩm chức năng,dầu gội chống rụng tóc,nhưng lại không sẵn sàng dành 30 phút mỗi ngày để vận động.
Chúng ta tìm cách chữa ngọn vì nó dễ hơn rất nhiều so với việc thay đổi thói quen. Bạn có thể dùng sản phẩm hỗ trợ,có thể thử đủ loại mẹo dân gian,nhưng nếu vẫn giữ nguyên nhịp sống cũ như thức khuya,ăn nhậu,ít vận động thì mọi nỗ lực chỉ giống như tát nước ra khỏi một chiếc thuyền đang thủng.
Khi nhìn sang những người cùng độ tuổi nhưng giữ được phong độ thì thật đáng ghen tỵ và hối hận vì những năm tháng không quan tâm,chăm sóc bản thân.
Khắc
