Không dám hủy hôn,giờ tôi hối hận dù được chồng yêu
Tôi cố gắng cắt đứt liên lạc với người cũ,cố gắng để yêu chồng nhưng mọi nỗ lực dường như vô nghĩa.Tôi 28 tuổi,yêu anh từ khi học đại học. Tình yêu của chúng tôi kéo dài 5 năm,trải qua nhiều niềm vui,nỗi buồn,những kỷ niệm. Chúng tôi yêu nhau bằng tất cả những đắm say,nồng nhiệt của tuổi đôi mươi. Cả hai có những điểm khác biệt nhưng vẫn hạnh phúc,chỉ cần được gặp nhau là vui. Yêu nhau đến khi tôi ra trường thì cả hai phát sinh mâu thuẫn. Anh ở xa nên gia đình tôi không ủng hộ mối quan hệ này lắm. Bố mẹ tôi không ghét anh nhưng cho rằng anh còn trẻ con,chỉ hơn tôi một tuổi,chưa có gì trong tay nên khó có thể làm chỗ dựa cho tôi. Lúc đó,một phần vì nghe lời gia đình,một phần vì nông nổi nên tôi từ bỏ anh. Anh đã sốc và không níu kéo nhiều lắm.

Minh họa: AITôi đi làm,được nhiều người theo đuổi. Một năm sau đó,tôi quyết định lấy chồng,người hơn tôi 5 tuổi,có học thức,lương cao,quan trọng nhất là rất được bố mẹ tôi quý mến. Lúc quyết định kết hôn,ai cũng bất ngờ,nhiều người biết anh đã khuyên tôi nên suy nghĩ kỹ,tính cách chúng tôi khó chung sống. Tôi cứ nghĩ đơn giản tình yêu sẽ đến sau hôn nhân. Rồi suy nghĩ ấy sớm bị dập tắt,càng đến ngày cưới,tôi càng nhận ra không yêu anh vì quá nhiều khác biệt. Người yêu cũ biết tin tôi cưới cũng liên lạc lại. Lúc đó tôi thấy mình còn yêu tình cũ nhiều lắm. Tôi định hủy đám cưới,bỏ đi cùng anh. Bố mẹ tôi biết chuyện,nhất quyết không đồng ý. Tôi không dám trái lời bố mẹ nên cuối cùng đám cưới cũng diễn ra. Giờ tôi mới thấy đó là quyết định sai lầm nhất cuộc đời.Tôi lấy chồng 4 năm rồi,anh là người đàn ông tốt,rất yêu vợ. Tôi cố gắng cắt đứt liên lạc với người cũ,cố gắng để yêu chồng nhưng mọi nỗ lực dường như vô nghĩa. Giờ đây tôi với chồng sống như hai người bạn. Tôi vẫn chu toàn trách nhiệm của người làm vợ,làm mẹ. Tôi có con gái 3 tuổi. Cuộc sống vợ chồng thật ngột ngạt. Tôi đau khổ khi sống với chồng mà "đồng sàng dị mộng",sống vì nghĩa chứ không có tình yêu. Tôi không làm sao để có cảm giác yêu thương chồng nồng nàn như với người cũ,dù đã cố gắng rất nhiều. Thỉnh thoảng tôi chat với tình cũ,anh cũng bảo không thể yêu ai ngoài tôi nên giờ vẫn chưa lấy vợ. Tôi tin những gì anh nói là thật,cũng giống như bản thân còn yêu anh nhiều.Tôi thấy mình và tình cũ đáng thương,không dám sống thật với cảm xúc của mình vì những trách nhiệm khác. Tôi thương mình,thương chồng,sống bên chồng mà chẳng thể yêu anh. Tôi có lỗi với chồng nhiều. Tôi từng nghĩ đến chuyện ly dị để giải thoát cho chồng,để anh tìm được người yêu thật sự. Rồi tôi lại thương con,sợ con không có đủ cha mẹ. Tôi phải làm sao đây? Mong các bạn chia sẻ.
Nguyệt Nga